Sắp đẻ nhưng em quyết không ở cữ nhà chồng, đi xe máy 200km về quê mẹ sướng hơn

Em đang chuẩn bị đi xe máy về quê ngoại sinh con các chị ạ. Chứ ở cữ bên nhà chồng chắc em ức chế đến phát điên mất.

Vợ chồng em cưới nhau được 2 năm giờ mới sinh đứa đầu tiên. Nhà bố mẹ chồng ở phố nhưng ông bà sống khác người lắm. Bố chồng thì khó tính, soi mói con dâu như đàn bà vậy. Bữa ăn nào em nấu ông cũng tìm ra đủ lý do để chê, khi thì canh mặn, lúc thì thịt kho nhạt để em phải bẽ mặt trước cả nhà. Vậy nên em ít vào bếp hơn để mẹ chồng nấu ông ăn cho vừa lòng.

hình ảnh

Còn mẹ chồng tiết kiệm chưa ai bằng. Bà đi chợ không bao giờ tiêu hết số tiền em đưa mà toàn giữ đấy. Cả nhà 4 người lớn mà bà mua có nửa con gà về chặt rang mặn chát, em chẳng thể gắp nổi miếng nào.

Con dâu nghén thích ăn uống gì gọi về toàn bị bà soi. Kiểu như uống trà sữa không tốt cho con rồi ăn sầu riêng, mít nóng. Thực ra là bà tiếc tiền thôi em biết thừa.

Làm dâu mới có hai năm mà em thấy khổ cực kinh khủng. Đợt này dịch em lại không đi làm mà xin nghỉ sinh sớm hơn dự định. Ở nhà ra vào đụng chạm với mẹ chồng thật sự khó chịu. Buổi trưa em không muốn ăn cơm thì em không nấu, thế mà bà nấu xong cứ đập cửa bắt xuống ăn.

Em bảo mệt mua đồ ở ngoài về cho dễ nuốt thì bị bà nói mát:

“Để tiền đấy mà đẻ, dịch thế này mỗi chồng nó đi làm rồi lại chẳng đủ mà tiêu”.

Đấy, mẹ chồng chửi ý tứ là em không đi làm còn tiêu hoang tiền của con trai bà đó thôi. Trước em cũng biết mẹ chồng khó tính nên định về ngoại ở cữ mấy tháng, khi nào cháu cứng cáp mới bế nhà chồng. Thế nhưng đợt này dịch quá, em cũng chẳng có tiền mà thuê xe riêng để về nữa. Chồng thì cứ can bảo:

“Thôi, đẻ ở đâu mà chẳng được, mẹ ở nhà chăm em quá tốt còn gì nữa”.

Tốt cái gì, lúc nào mẹ chồng cũng sai vặt con dâu đủ kiểu. Sáng ra em nghén ngủ muốn nằm thêm một lúc mà bà lên gọi ầm ầm:

“Không làm gì thì tí dậy dọn dẹp nhà cửa, rửa bát đi nhé.”

Em bầu vượt mặt, mệt mỏi thế mà việc gì bà cũng bắt làm.Em tính nếu về quê có mẹ đẻ chăm sóc, đêm con quấy khóc bà còn bế cháu đỡ cho mình nghỉ ngơi. Muốn ăn gì mẹ nấu, ngủ đến mấy giờ chẳng ai gọi chứ mang tiếng để mẹ chồng chăm sóc nhưng tính keo kiệt như bà khéo chẳng cho con dâu ăn gì ấy chứ. Đẻ được tháng em lại phải bò dậy làm việc là cái chắc.

hình ảnh

Hôm qua em lại đòi về quê ngoại đẻ thì chồng bảo:

"Đang dịch thế này đi lại không an toàn, tốt nhất đừng có về".

Tức quá em nói luôn:

"Không cho em cũng về, sợ dịch thì đi xe máy, đẻ rơi ra dọc đường cũng được".

"Em bị điên à, vớ va vớ vẩn, cấm có đi đâu hết".

Em nói thế mà chồng lại cứ tưởng vợ đùa. Nghĩ đi nghĩ lại giờ mình bầu mới 7 tháng vẫn còn đi được, tự lái xe máy về quê chắc chẳng sao đâu chứ đợi vài hôm nữa bụng to có muốn đi cũng không nổi. Cho dù có đẻ rơi ở dọc đường em cũng chịu, còn hơn ở cữ nhà chồng ức chế thêm ra.

Tin liên quan
Bí ɱậɫ đằпg sɑᴜ ɦìпɦ lưỡi liềɱ ɫrêп ɱóпg ɫɑy íɫ пgười biếɫ đếп

Bí ɱậɫ đằпg sɑᴜ ɦìпɦ lưỡi liềɱ ɫrêп ɱóпg ɫɑy íɫ пgười biếɫ đếп

Tưởпg cɦừпg пɦư ᵭơп giảп пɦưпg ɦìпɦ ℓưỡi ℓiềм ɫɾêп мóпg ɫαy củα ɓạп ℓại ɫɦể ɦiệп ʋô số ɫɦứ ɦαy ɦo мà ɾấɫ íɫ пgười qᴜαп ɫâм ɦαy ɫìм ɦiểᴜ ʋề пó ᵭấy.

Tin cùng chuyên mục
Tin mới nhất